CHUYỆN TÌNH PHALÊ
Các bạn thân mến, có bao giờ bạn nghĩ là chuyện tình của mình giống trong phim Hàn không? Mình thì không bao giờ dám mơ tới. Thế nhưng điều này lại đến với mình và giờ đây mình lại rất hạnh phúc kể cho các bạn nghe chuyện tình của mình lãng mạn giống trong phim Hàn đến cỡ nào, và vì sao mình gọi đó là “CHUYỆN TÌNH PHALÊ”.
“Không có người đàn ông nào xứng đáng khiến cho con khóc vì người đàn ông xứng đáng không bao giờ làm con rơi lệ ”.
Từ lâu, mình đã xem câu trên như là triết lý tình yêu của mình. Mình luôn mong sẽ có một chàng yêu mình vì chính con người mình chứ không phải gì cái gì khác; chàng luôn chọc mình cười khi mình buồn đau, khiến mình luôn yêu cuộc sống; chàng luôn hài lòng khi đi bên mình, không hề tơ tưởng đến cô gái khác xinh đẹp, giỏi giang, sang trọng hơn mình; chàng luôn tha thứ cho những sai lầm của mình; chàng thường đi bộ với mình trên những con phố dài đầy nắng, gió và lá trong mùa thu; chàng thường dẫn mình đi ăn những quán bún bò bên đường quen thuộc; mình thích tình yêu mình thật đẹp và trong sáng,… Túm lại, là mình không bao giờ phải khóc vì anh!
Thời gian lặng lẽ trôi đi, có những lúc thăng trầm trong cuộc sống, tôi nghĩ rằng những mong ước trên là không tưởng. Suy nghĩ ấy đã dần làm chết mòn giấc mơ tình yêu lý tưởng thuở nào. “Rồi mình cũng sẽ bị cuốn theo dòng xoáy cuộc sống thực dụng mất thôi” - mình lại suy nghĩ thế. Nhưng mọi sự đều thay đổi: vào một ngày kia, anh đã xuất hiện. Khi anh đến, chẳng những anh đã xóa tan ý nghĩ tiêu cực của mình mà anh còn thắp sáng lên cho mình nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống. Anh kỹ tính, anh thâm trầm, đôi lúc lại hay pha trò, anh khó gần khi mới tiếp xúc, nhưng nói chuyện với anh nhiều lần khiến mình đâm “ghiền”. Anh đã làm cho mình khóc (vi phạm điều tối kỵ rùi), nhưng không phải vì anh làm chuyện có lỗi mà mình khóc vì nhớ anh (Ông xã chắc cũng không ngờ điều này vì đây là bí mật riêng của em và cũng là một trong những lý do giúp em nhận lời làm phu nhân của anh đó). Những diễn biến và những dấu mốc quan trọng về chuyện tình của mình xin được phép giữa riêng cho cả hai nhe, còn “Phalê” sẽ được bật mí như thế này nè:
Suốt thời gian biết nhau, quen nhau, mến nhau anh chưa một lần nắm tay mình. Dù cả hai đều biết tỏng nhau nhưng vẫn cứ “tình trong như đã mặt ngoài còn e”, “e ” đến nỗi khiến mình đâm ra nghi ngờ tình cảm của anh dành cho mình. Mình luôn suy nghĩ lung tung: thời buổi này mà một cái nắm tay cũng khó khăn vậy sao, sắp “băm” hết cả rùi chớ có phải nhỏ nhít gì nữa đâu, gần một năm rùi chớ có mới mẻ gì đâu, hiểu ý nhau lắm rùi chớ có xa lạ gì đâu… thế mà… Rồi là một chuỗi thời gian “suy nghĩ lung tung” nữa, tiếp đến là những hờn giận đủ kiểu nhưng tình hình “xúc giác” “nguyễn y vân”, không có tiến triển!
Đùng một cái! Tất cả những điều mình đã nghĩ tới và chưa nghĩ ra đều xảy ra vào một buổi tối mùa đông lạnh lẽo! Khi cái lạnh căm của mùa Noel đã len vào từng khu phố, khi hình ảnh ông già Tuyết vẫy chào đầy trên các ô kính cửa sổ, với cây thông xanh và những con tuần lộc, khi tiếng chuông nhà thờ vừa ngân vang cũng là lúc anh tặng mình một khối phalê tuyệt đẹp. Anh nắm tay mình, anh ngỏ lời cầu hôn, anh tỏ tình, anh ôm mình vào lòng, anh hôn mình ngay trước sân nhà của mình. Trùi ui, tất cả hành động diễn ra bất ngờ wá khiến mình như bị điểm huyệt, đứng chết lặng trong vài ngàn giây, quên mất rằng anh đang chờ mình trả lời lời cầu hôn của anh. Cầu hôn mà không được nghe câu trả lời thì các đấng mày râu nghĩ sao nhỉ? Hạnh phúc vỡ òa, bao nhiêu xúc cảm trào dâng ngay lúc đó. Vui vì kết quả hơn mong đợi, ngạc nhiên vì bất ngờ, ức ức làm sao đó. Còn anh thì vẻ mặt đầy xúc động, hơi lo, hơi đắc chí, và môi thì mấp mấp như muốn thổ lộ rằng: tình mình trong sáng như phalê, tình cảm anh tặng em lấp lánh, thánh thiện như phalê. Em dịu dàng đến bên đời anh âm thầm mà lặng lẽ để cuộc đời thêm ý nghĩa, rộn ràng và tươi vui, em là tât cả những gì mà thượng đế ưu ái giành cho anh. Bởi thế em sẽ mãi là niềm kiêu hãnh, niềm hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời anh. Ngàn lời anh muốn nói: Anh yêu em, yêu em mãi muôn đời.
Như vậy đấy, Ông xã mình đã cầu hôn một cách ấn tượng như vậy đó. Và món quà Phalê chính là nhân chứng cho tình yêu trong sáng của chúng tôi: Tình yêu Phalê!
“Không có người đàn ông nào xứng đáng khiến cho con khóc vì người đàn ông xứng đáng không bao giờ làm con rơi lệ ”.
Từ lâu, mình đã xem câu trên như là triết lý tình yêu của mình. Mình luôn mong sẽ có một chàng yêu mình vì chính con người mình chứ không phải gì cái gì khác; chàng luôn chọc mình cười khi mình buồn đau, khiến mình luôn yêu cuộc sống; chàng luôn hài lòng khi đi bên mình, không hề tơ tưởng đến cô gái khác xinh đẹp, giỏi giang, sang trọng hơn mình; chàng luôn tha thứ cho những sai lầm của mình; chàng thường đi bộ với mình trên những con phố dài đầy nắng, gió và lá trong mùa thu; chàng thường dẫn mình đi ăn những quán bún bò bên đường quen thuộc; mình thích tình yêu mình thật đẹp và trong sáng,… Túm lại, là mình không bao giờ phải khóc vì anh!
Thời gian lặng lẽ trôi đi, có những lúc thăng trầm trong cuộc sống, tôi nghĩ rằng những mong ước trên là không tưởng. Suy nghĩ ấy đã dần làm chết mòn giấc mơ tình yêu lý tưởng thuở nào. “Rồi mình cũng sẽ bị cuốn theo dòng xoáy cuộc sống thực dụng mất thôi” - mình lại suy nghĩ thế. Nhưng mọi sự đều thay đổi: vào một ngày kia, anh đã xuất hiện. Khi anh đến, chẳng những anh đã xóa tan ý nghĩ tiêu cực của mình mà anh còn thắp sáng lên cho mình nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống. Anh kỹ tính, anh thâm trầm, đôi lúc lại hay pha trò, anh khó gần khi mới tiếp xúc, nhưng nói chuyện với anh nhiều lần khiến mình đâm “ghiền”. Anh đã làm cho mình khóc (vi phạm điều tối kỵ rùi), nhưng không phải vì anh làm chuyện có lỗi mà mình khóc vì nhớ anh (Ông xã chắc cũng không ngờ điều này vì đây là bí mật riêng của em và cũng là một trong những lý do giúp em nhận lời làm phu nhân của anh đó). Những diễn biến và những dấu mốc quan trọng về chuyện tình của mình xin được phép giữa riêng cho cả hai nhe, còn “Phalê” sẽ được bật mí như thế này nè:
Suốt thời gian biết nhau, quen nhau, mến nhau anh chưa một lần nắm tay mình. Dù cả hai đều biết tỏng nhau nhưng vẫn cứ “tình trong như đã mặt ngoài còn e”, “e ” đến nỗi khiến mình đâm ra nghi ngờ tình cảm của anh dành cho mình. Mình luôn suy nghĩ lung tung: thời buổi này mà một cái nắm tay cũng khó khăn vậy sao, sắp “băm” hết cả rùi chớ có phải nhỏ nhít gì nữa đâu, gần một năm rùi chớ có mới mẻ gì đâu, hiểu ý nhau lắm rùi chớ có xa lạ gì đâu… thế mà… Rồi là một chuỗi thời gian “suy nghĩ lung tung” nữa, tiếp đến là những hờn giận đủ kiểu nhưng tình hình “xúc giác” “nguyễn y vân”, không có tiến triển!
Đùng một cái! Tất cả những điều mình đã nghĩ tới và chưa nghĩ ra đều xảy ra vào một buổi tối mùa đông lạnh lẽo! Khi cái lạnh căm của mùa Noel đã len vào từng khu phố, khi hình ảnh ông già Tuyết vẫy chào đầy trên các ô kính cửa sổ, với cây thông xanh và những con tuần lộc, khi tiếng chuông nhà thờ vừa ngân vang cũng là lúc anh tặng mình một khối phalê tuyệt đẹp. Anh nắm tay mình, anh ngỏ lời cầu hôn, anh tỏ tình, anh ôm mình vào lòng, anh hôn mình ngay trước sân nhà của mình. Trùi ui, tất cả hành động diễn ra bất ngờ wá khiến mình như bị điểm huyệt, đứng chết lặng trong vài ngàn giây, quên mất rằng anh đang chờ mình trả lời lời cầu hôn của anh. Cầu hôn mà không được nghe câu trả lời thì các đấng mày râu nghĩ sao nhỉ? Hạnh phúc vỡ òa, bao nhiêu xúc cảm trào dâng ngay lúc đó. Vui vì kết quả hơn mong đợi, ngạc nhiên vì bất ngờ, ức ức làm sao đó. Còn anh thì vẻ mặt đầy xúc động, hơi lo, hơi đắc chí, và môi thì mấp mấp như muốn thổ lộ rằng: tình mình trong sáng như phalê, tình cảm anh tặng em lấp lánh, thánh thiện như phalê. Em dịu dàng đến bên đời anh âm thầm mà lặng lẽ để cuộc đời thêm ý nghĩa, rộn ràng và tươi vui, em là tât cả những gì mà thượng đế ưu ái giành cho anh. Bởi thế em sẽ mãi là niềm kiêu hãnh, niềm hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời anh. Ngàn lời anh muốn nói: Anh yêu em, yêu em mãi muôn đời.
Như vậy đấy, Ông xã mình đã cầu hôn một cách ấn tượng như vậy đó. Và món quà Phalê chính là nhân chứng cho tình yêu trong sáng của chúng tôi: Tình yêu Phalê!
Thơ em tâm đắc
"Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đã đi lướt qua nhau
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu..."
(Có Khi nào - Bùi Minh Quốc).
(www.sangtu.com)
Thay lời muốn nói
Trong tình yêu, nhiều khi đâu cần đến lời nói ta mới có thể hiểu được "phía bên kia" muốn nói gì. Những cử chỉ - ngôn ngữ không lời đó thật là nhẹ nhàng và tế nhị biết bao.
- Khi anh hỏi em có cho anh cơ hội trở thành một phần cuộc sống của em không, em chẳng trả lời, nhưng để tay em nguyên trong tay anh. Đâu cần phải nói ra, anh đã có câu trả lời rồi đó.
- Khi anh đưa cho em tấm hình của anh để em vẫn thấy có anh ở bên lúc xa nhau, em lắc đầu chẳng nhận, nhưng sau đó em lại để anh cất hình vào túi em. Đâu cần phải nói ra, em đã hứa sẽ chỉ nghĩ đến anh kể cả lúc không ở bên anh rồi đó.
- Khi anh ép em phải nói rõ tình cảm dành cho anh, em bảo em không quen nói những lời như thế, nhưng sau đó em lại nói em nghĩ thế rồi. Đâu cần phải nói ra, bấy lâu nay anh đã là mối quan tâm lớn nhất của em rồi đó.
- Khi anh muốn đến nhà em vào một dịp đặc biệt, em nhất định không đồng ý, nhưng khi anh đến em đã mừng rỡ ra tận cổng đón anh. Đâu cần phải nói ra, anh đã đánh dấu lên cánh cổng nhà em đây là nơi đã có người vào rồi đó.
- Khi anh muốn làm một việc gì đó cho em, em bảo chẳng cần đâu, em tự làm được, nhưng có lần em lại bảo sao anh không tự động quan tâm xem em sống thế nào, sao mà cứ làm gì cũng phải hỏi trước. Đâu cần phải nói ra, em đã là của anh rồi đó.
- Khi bỗng nhiên em giận, anh hỏi anh đã làm gì sai thế nhỉ, em chẳng nói. Đâu cần phải nói ra, anh là của em thì em thích giận lúc nào thì giận thôi, nhìn cái mặt anh là thấy giận rồi đó.
...



